câu chuyện đời tôi ngoại truyện

Chuyện Đời Chuyện Người. Chương 47: Cầu vồng sau mưa. Em thật đẹp Linh ơi… tôi nói mà tim hồi hộp vì đây là lần đầu tiên tôi đỏi danh xưng và không biết cô sẽ phản ứng ra sao Đừng Nói với Anh Ấy Tôi vẫn còn đó Nhớ - Lục Xu. Đừng Nói cùng với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn nhớ rằng truyện ngôn tình tân tiến Trung Quốc được viết bởi vì Lục Xu - trong số những tác trả viết truyện ngôn tình nổi tiếng nhất Trung Quốc. Nội dung truyện nói về mẩu Văn kể chuyện là gì? Văn kể chuyện là một loại văn dùng để kể lại một câu chuyện, một sự kiện, một con ngời. Trong đời sống xã hội thông qua việc sắp xếp, tởng tợng Helen Keller (1880-1968), bị mù và điếc từ lúc 19 tháng tuổi, hoàn toàn chìm trong bóng tối và sự im lặng. 7 tuổi, Helen gặp cô Anne Sullivan, bắt đầu được học chữ bằng phương pháp “vẽ” vào lòng bàn tay. 20 tuổi, thi đậu vào trường Radcliffe College. 22 tuổi, viết tự truyện The Story of My Life - Câu chuyện đời tôi. Câu chuyện đời tôi - Ngoại truyện. Website chuyển qua tên miền mới là: TruyenHeo.net, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email truyensextv@gmail.com nhé! Bạn đang đọc các phần “Ngoại truyện” của truyện “Câu chuyện đời tôi”, nếu bạn chưa đọc truyện “Câu chuyện đời motor matic tidak bisa distarter dan diengkol keras. Review sách Câu Chuyện Đời Tôi - Tự Truyện Helen Keller - người mù và điếc đầu tiên có bằng đại học Một trong những điều kì diệu nhất mà tạo hóa ban tặng cho con người là một đôi mắt sáng để nhìn và một đôi tai để cảm nhận những âm thanh của cuộc sống. Thế nhưng, không phải ai cũng có được điều may mắn đơn giản ấy. Helen Keller – một cô gái bị mất đi khả năng cảm nhận âm thanh, hình ảnh từ khi chưa được 2 tuổi đã vươn dậy mạnh mẽ và tạo nên những kỳ tích như thế nào, cùng đọc cuốn sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller. Tác giả cuốn Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen KellerNội dung sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen KellerNhững bất hạnh ấp đếnNgười giáo viên có ảnh hưởng đến cuộc đờiThành tựu phi thường của Helen KellerĐoạn trích đáng chú ý trong sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen KellerNhận xét về cuốn sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller Lời kếtCảm Nhận Của Độc Giả Câu Chuyện Đời Tôi là cuốn sách được viết bởi Helen Keller, một nũ văn sĩ, một nhà hoạt động xã hội và một diễn giả người Mỹ. Bà nổi tiếng trên khắp thế giới từ thế kỷ 20 vì là người khiếm thị, khiếm thính đầu tiên giành học vị cử nhân Nghệ Thuật. Vì những thành tích và đóng góp của bà cho nghệ thuật, Keller được tạp chí Time xếp vào danh sách 100 nhân vật tiêu biểu của thế kỷ 20. Review sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller – người mù và điếc đầu tiên có bằng đại học Sách hay nên đọc Review sách Không bao giờ thất bại tất cả chỉ là thử thách – cuốn tự truyện tuyệt vời mang tên Thành công Công ty phát hành Nhà Xuất Bản Kim Đồng Ngày xuất bản 2020-01-02 000000 Kích thước 13 x 19 cm Loại bìa Bìa mềm Số trang 200 Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Kim Đồng Nội dung sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller Những bất hạnh ấp đến Cuốn Câu Chuyện Đời Tôi kể lại hành trình sống và cố gắng của một cô gái phi thường. Khi chưa đầy 20 tháng tuổi, Helen Keller bị một cơn sốt viêm màng não quái ác cướp đi khả năng nghe, nhìn. Cô bé không thể nói được và cũng chẳng thế nhìn thầy điều gì. Kể lại trong cuốn tự truyện Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller, Helen gọi đó là “những bóng đen của tù ngục”, bà gào thét trong đầu “Ánh sáng! Hãy cho tôi ánh sáng!” nhưng đáp lại là sự nhẫn tâm khôn cùng của số phận. Người giáo viên có ảnh hưởng đến cuộc đời Cuộc đời Helen được tiếp thêm ánh sáng khi bà gặp được một cô giáo người Ái Nhĩ Lan. Tuy không thể giao tiếp như bình thường, Helen vẫn được cô giáo dạy dỗ và chỉ bảo với tình yêu nghề cháy bỏng. “Ngày quan trọng nhất mà tôi sẽ nhớ suốt đời là ngày cô giáo tôi, cô Anne Mansfield Sullivan, đến với tôi”. Cô Anne là giáo viên có kinh nghiệm dạy trẻ khiếm thị, cô đã đến tận nhà và nhận Helen làm học trò. Một thế giới đầy đủ sắc màu và âm thanh được mở ra từ ngày cô giáo Anne bước vào cuộc đời Helen. Vì không thể nói và viết như bình thường, Helen được cô Anne cho tiếp xúc với thế giới tri thức theo một cách khác biệt. Helen được chạm vào nước, được sờ vào những chú gà mới nở, được cảm nhận mùi thơm của những bông hoa, được nghe âm thanh của những chú bò chú ngựa trên đồng. Cô bé Helen ngày ấy được dạy dỗ để sử dụng từ ngữ miêu tả những cảm giác mình đang cảm thấy, được học trực tiếp từ môi trường xung quanh, được cô giảng giải cả những đề tài mà người ta cho là cấm kị. Cô luôn cố gắng dùng sự hiểu biết của mình để mang đến trong căn phòng tối tăm những sắc màu và âm thanh và ánh sáng rực rỡ nhất. Review sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller – người mù và điếc đầu tiên có bằng đại học Sách hay nên đọc Review sách Totto-chan bên cửa sổ – câu chuyện dễ thương nhưng vô cùng ý nghĩa về giáo dục trẻ em Thành tựu phi thường của Helen Keller Công sức dạy bảo của cô Anne và sự cố gắng phi thường của Helen đã đem về những trái ngọt xứng đáng. Sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller kể lại, Helen từ một bé gái mù và điếc đã có thể giao tiếp được bình thường và còn trở thành một nữ sinh xuất chúng. Được cô giáo khích lệ tinh thần học tập cấp tiếp và tự do biểu đạt, Helen Keller đã đỗ vào trường nữ sinh Cambridge rồi dự tuyển và đỗ vào đại học Radcliffe. Cô thể hiện tài năng của mình trong lĩnh vực sáng tác văn chương và sân khấu khiến nhiều người ngưỡng mộ. Tài năng và sức ảnh hưởng của Helen không chỉ dừng lại ở nước Mỹ mà còn gây ảnh hưởng trên toàn thế giới. Bà đi diễn thuyết ở 37 quốc gia, bà có mặt tại các bệnh viện để tiếp thêm nghị lực cho các binh lính bị thương trong hai cuộc chiến tranh thế giới. Vì những cố gắng vượt bậc của mình, Helen đã vinh dự được gặp nhiều tổng thống Mỹ, làm bạn với những nhà văn nổi tiếng thế giới, là tác giả của 13 cuốn sách và nhiều bài báo có giá trị. Đoạn trích đáng chú ý trong sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller “Em bắt đầu ngờ vực tất cả mọi hệ thống đặc biệt và phức tạp của giáo dục. Với em, dường như chúng được xây dựng trên giả thiết rằng mỗi đứa bé là một dạng ngốc nghếch phải được dạy cho cách suy nghĩ. Trong khi đó, nếu đứa bé được để cho tự do, nó sẽ suy nghĩ nhiều hơn, tốt hơn, nếu không phải là nhanh hơn. Cứ mặc cho nó lui tới tự do, cho nó chạm vào những đồ vật thật và kết hợp những ấn tượng của nó cho chính nó thay vì ngồi ở một cái bàn tròn nhỏ trong nhà hay làm một cái cầu vồng từ những giải giấy màu, hay trồng những cây rơm trong những bát cắm hoa.” “”Khi tôi học tập, tôi xây lên những tòa lâu đài không khí xinh đẹp nhất, mơ ước, mơ ước mãi. Niềm vui lớn nhất của điều này là viễn cảnh tôi có thể nói giống như những người khác. Một lần, rồi một lần nữa, chúng đã xoa dịu mọi gian lao và biến mọi thất bại thành một niềm khích lệ để tôi có thể cố gắng nhiều hơn vào lần tới. Vì thế, tôi muốn nói với những ai đang học nói và những ai đang dạy dỗ họ Hãy vui vẻ lên đi! Đừng nghĩ tới những thất bại của ngày hôm nay; mà hãy nghĩ tới thành công có thể tới vào ngày mai. Các bạn đã tự nhận lấy một công việc khó khăn, nhưng các bạn sẽ thành công nếu các bạn kiên trì và các bạn sẽ tìm thấy niềm vui trong việc chinh phục những chướng ngai.” Trích “Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller“ Nhận xét về cuốn sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller Xuất phát điểm ở vạch số 0 là điều quá xa xỉ với Helen Keller. Có thể nói, bà xuất phát ở vạch số âm, dẫu vậy, những điều bà làm được khi vượt lên số phận lại quá đỗi phi thường. Cái làm chúng ta ngưỡng mộ không chỉ là tài năng, là nỗ lực của Helen mà còn là phong cách sống, là cách bà đối mặt với sóng gió và biết ơn những gì cuộc sống mang lại. Review sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller – người mù và điếc đầu tiên có bằng đại học “Tính cách không thể phát triển một cách dễ dàng trong bình lặng. Chỉ qua thử thách và gian khổ, tâm hồn ta mới trở nên mạnh mẽ hơn, hoài bão hình thành, công thành danh tựu.” Sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller cũng cho chúng ta những bài học về cách giáo dục, nuôi dưỡng trái tim và tâm hồn của một đứa trẻ. Chúng cần được tự do làm điều mình muốn, được cảm nhận cuộc sống bằng tất cả các giác quan và phát huy tối đa những khả năng tiềm ẩn của mình. Những bậc cha mẹ, những nhà giáo dục hãy chọn đúng cách dạy dỗ để mỗi đứa trẻ đều được học hỏi trong tình yêu thương. “Tất cả những gì tốt đẹp trong tôi đều thuộc về cô – không một tài năng, một khát khao hay một niềm vui nào trong tôi mà lại không được đánh thức bởi cái chạm đầy tình thương mến của cô.” Lời kết Những giá trị của cuốn Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller vượt xa việc kể lại các dấu mốc trong cuộc đời Helen, sách đã truyền cho biết bao thế hệ khát khao sống đẹp, sống cống hiến và vượt lên trên những nghịch cảnh của số phận. Đọc sách để thấm vào trong mình một câu chuyện về tri thức và nhân cách được gieo trồng bởi tình yêu thương. Sách hay nên đọc Review sách Hạnh Phúc Là… – mỗi trang sách là một món quà của cuộc sống Cảm Nhận Của Độc Giả Phần 10 – Nín coi! Cái gì vừa nói vừa khóc, đã nói gì cũng chiều được nhưng cũng đừng có vô lý như vậy chứ. Chị có biết chiếc xe mắc bao nhiêu tiền vậy mà chị mua cái vèo, sao nhóc không suy nghĩ cho được. Với lại, mua mà không thèm bàn bạc gì với nhóc hết. – Chị mà bàn trước nhóc chịu cho mua mới lạ. – Biết là không chịu sao còn mua. – Vì chị chỉ muốn mang lại một bất ngờ vui cho nhóc. – Nhóc biết là chị muốn nhóc vui. Nhưng rõ ràng việc lần này nhóc không thể vui. Nhóc không muốn nói dối cảm giác của mình với chị. Cái gì nhóc cũng có thể chiều theo chị, nhưng việc lần này thì không. Chị giận nhóc chịu. – Tất nhiên là chị giận rồi. Giận nên mới khóc này giờ nè. Sao lại không chịu chứ, chị đã nói nhóc đừng phân biệt tiền bạc nhiều hay ít với chị rồi mà. Nó mĩm cười, khẽ đưa tay định chùi nước mắt chị, nhưng chị vẫn bướng bĩnh quay mặt đi, nước mắt lại rớt thêm vài giọt, nhìn cứ như diễn viên đang điều chỉnh cường độ rơi nước mắt tùy theo tình huống vậy. – Khóc cũng vô ích, ngang cũng vô ích. Lần này nhóc đã nói không là không, giận thì cho giận chứ nhóc không sử dụng chiếc xe đó đâu. Chị nói nhóc quan trọng tiền bạc cũng được, nhưng thực sự nhóc cảm thấy không thoải mái nếu sử dụng chiếc xe mắc tiền đó. – Chị hổng biết, nhóc nói gì thì nói, chị mua rồi đó, nhóc hổng sài kệ nhóc. Chị mua rồi, nó là của nhóc, nhóc không được từ chối. – Đừng có ngang – Chị hổng ngang. Chị muốn nhóc phải nhận nó, chị không biết. Nhóc mà cứ hổng chịu sài, chị sẽ buồn, chị sẽ giận nhóc. Giận thiệt luôn đó. – Giận thì cho giận. Đã nói không được là không được mà. Làm ơn nói lý chút coi. – Hông biết huhu kệ chị, chị là vậy đó, chị vô lý vây đó. Nhóc phải chấp nhận, nhóc phải chịu đựng chị. Huhu chị giận thật đó. Chị vẫn khóc, nó vẫn cực kỳ khó chịu nhưng vẫn thấy buồn cười bởi cái thái độ của chị, không biết chị đang là chị nó hay là một cô bé nửa. – Mệt giận được thì giận đi. – Được rồi, nhóc nhớ nhóc nói vậy nha. Chị giận, chị rất buồn. Nhóc di về đi, chị hông về chung với nhóc đâu. – Không về với nhóc thì về với ai? – Kệ chị! Nhóc về đi! Chị hông muốn thấy mặt nhóc. Nhóc đi đi! Đi liền đi. – Nè! Đi rồi đừng có trách nha. – Trách gì chứ. Nhóc đi đi, chị hổng cần nhóc nửa, chị hổng muốn thấy mặt nhóc nửa. Huhuhu nhóc đi đi! Đi đi! Chị vừa khóc vừa xô nó ra ngoài, nhìn thấy chị khóc lại to tiếng xô đẩy nó, mọi người giờ mới để ý thấy đưa ánh mắt tò mò khó hiểu nhìn về phía nó. Chị Thủy đi lại kéo tay nó và chị – Hai đứa này, đang vui tự nhiên cãi nhau vậy? Sao bé Phương khóc rồi cưng? Có chuyện gì vậy? – Hắn đáng ghét, hắn làm em buồn. Em hổng muốn nhìn thấy mặt hắn ở đây nửa. Chị đuổi hắn về đi huhuhu – Cái con nhỏ này, có gì từ từ nói. Mon làm gì nó giận vậy em. – … – Huhuhu nhóc đi đi, chị ghét nhóc! Nhóc đi đi! Chị đẩy tay xua chị Thủy đuổi nó về, vừa đuổi vừa khóc như một đứa con nít. Nó bực mình, quay lưng đi. – Mệt quá! Đi thì đi! – Trời ơi hai cái đứa này. Thôi Mon về trước đi, chút chị đưa bé Phương về cho. – Rồi! Chị coi chừng chỉ dùm em nha. Nó đi thẳng ra ngoài sân, đứng tần ngần phân vân một chút rồi cũng kéo chiếc xe caffe ra. Giờ nói gì thì nói, không chạy về thì lấy ai đem xe về, chị có biết chạy xe đâu. Thôi kệ cứ đem xe về nhà rồi tính sau. Nó lắc đầu, vừa bực mình lại vừa buồn cười đề máy xe, vịn ga vài cái thật to như để chị ở trong nghe thấy rồi mới cho xe chạy đi. Con xe chầm chậm lao vào dòng người trên đường, tiếng nổ trầm ấm, giòn giã không lẫn vào đâu giữa đông đúc xe cộ trên đường. Những suy nghĩ về cách xử lý vấn đề chạy qua trong đầu, nghĩ mãi, nghĩ hoài cũng chỉ có một suy nghĩ từ chối không nhận xe, chợt nó nhận ra cả nó và chị đều cứng đầu đến lạ. Khẽ bật cười vòng xe thêm vài vòng nửa rồi nó dừng lại một quán cóc ven đường, từ đây có thể nhìn thấy phía trước nhà nơi tổ chức party. Nói gì thì nói, bực mình có bực mình, giận thì đúng là giận thiệt, nhưng bỏ về luôn thì nó chưa từng nghĩ đến, từ lúc bị chị đuổi về ra cổng nó đã ngấm nghía sẵn vị trí để chờ chị về, sao có thể bỏ chị một mình được. Vậy là nó hậm hực dẫn xe khuất vào gốc cây, kêu một ly caffe rồi kéo ghế ngồi đưa mắt nhìn về phía cổng chờ chị. Cũng không biết bao lâu trôi qua, chỉ biết caffe uống hết từ lâu, trà đá xin mấy lần, tè đường cũng không ít, cuối cùng mới chờ được cuộc tàn của party. Mọi người lần lượt từ từ ra xe về, từ vị trí của nó tuy không quá gần cổng nhà nhưng vẫn đủ nhìn thấy rõ ràng, tất nhiên làm sao nó không nhìn ra chị giữa đám đông cho được, sexy nổi bật đến vậy kia mà. Chị Thủy dẫn xe ra trước cổng khá trễ, mọi người về gần hết, chị đi theo sau xe. Trong lúc chị Thủy nói chuyện chào tạm biệt mọi người, chị của nó chỉ đứng im quay mặt nhìn xung quanh, cũng không biết là nhìn gì nửa, tuy nhiên nó vẫn khẽ đứng rúc vào sau gốc cây như sợ chị nhìn thấy. Cuối cùng hai người cũng leo lên xe đề máy chạy đi, nó cũng vội vàng cảm ơn cô chủ quán rồi đề máy xe chạy theo sau lưng. Cũng không có ý định cho chị biết nó chưa về, chỉ là muốn chạy theo sau lưng để chắc chắn chị sẽ về nhà an toàn vậy thôi. Đường về nhà tuy không quá vắng nhưng cũng không nhiều xe qua lại, nó phải cố gắng chạy giữ khoảng cách để chị không phát hiện nó chạy theo. Về đến nhà, xe dừng trước cổng, chị đứng xuống được nói chuyện với chị Thủy thêm một lúc rồi mới tạm biệt cho chị Thủy về. Nó dừng xe ở một góc xa nhìn theo bóng chị khuất dần sau cánh cổng rồi mới thờ phì nhẹ nhõm. Lần đầu tiên đi chung mà không chở chị về, cảm giác không quen và có lo lắng thực sự, thấy chị vào nhà an toàn rồi mới thấy nhẹ trong người. Nó im lặng đưa tay sờ lấy bình xăng xe, nhìn ngắm bé caffe dưới ánh đèn đường, lòng thầm tính toán cách xử lý chiếc xe, trước tiên là phải tìm chỗ gửi xe chứ giờ mà chạy con xe to đùng hầm hố mắc tiền này về nhà trọ mấy thằng bạn hỏi thì không biết phải trả lời ra sao. Vốn dĩ tụi ở chung và cả lớp học nó đều không biết cuộc sống sau giờ học của nó và nó cũng chẳng có ý định để họ biết gì cả. Đang suy nghĩ thì điện thoại rung lên, nhạc chuông báo có tin nhắn đến. Nó móc điện thoại ra xem, màn hình hiện lên dòng chữ ngắn gọn “Vô nhà đi cửa hổng khóa” Nó mĩm cười đưa mắt rời khỏi màn hình điện thoại nhìn về phía cổng nhà thở phì một cái. “ Vậy mà cũng bị phát hiện”. Cất điện thoại vào túi, nó lắc đầu đề máy xe chạy thẳng về phía nhà chị, mở cổng tự dắt xe vô ga – ra, quay ra đóng cổng rồi men theo hành lan vào nhà. Chào hỏi chú ba một tiếng xong nó đi thẳng lên phòng, cửa không đóng, mở của bước vào, chị đang nằm trên giường ôm chiếc gối bong xoay mặt nhìn ra phía cửa sổ, người vẫn chưa thay đồ, cứ vậy mà nằm. Nó đóng cửa phòng nhẹ nhàng, thở phì nhẹ một cái rồi đi thẳng lại ngồi xuống kế bên chị. Một lúc lâu, nó mới ngập ngừng đưa tay vuốt nhẹ lên tóc chị rồi từ từ vén nhẹ tóc chị lên, thở nhẹ mĩm cười, may quá chỉ là đang nhắm mắt chứ không khóc. Nó lại im lặng ngắm nhìn chị, tay xoa nhè nhẹ lên má chị như vỗ về giấc ngủ cho chị, bổng nhiên nó lại tự hỏi “mình có yêu cô gái này thật sự không nhỉ”. … Bạn đang đọc truyện Câu chuyện đời tôi – Ngoại truyện tại nguồn – Em mua nó bằng tiền của em. – Là sao? – Bé caffe đó, em mua nó bằng tiền của chính em. – Ừ, thì có gì khác đâu. – Khác! Tiền em có, nhà, xe… tất cả mọi thứ anh nhìn thấy là của gia đình em, của bên ngoại em. Những thứ đó khác với tiền của em, là tiền em làm ra từ những buổi đầu tiên đi làm part time, cho tới những công việc sau này, là tiền em tự tay làm ra. Em mua xe cho anh chính là bằng tiền này đó, em đã tiết kiệm được đó. – Uhm… – Từ lâu em đã luôn suy nghĩ mình sẽ sử dụng số tiền này một cách ý nghĩa nhất, em muốn mua cho người em yêu một thứ người đó thích nhất. Hihi em đã suy nghĩ rất lâu, đã dõi theo anh, em biết anh thích gì, em muốn mua nó cho anh, một món quà, một niềm vui thật sự cho người em yêu. Em rất vui vì làm vậy thật đó, dù anh giận em một trăm lần nửa, em vẫn sẽ mua nó. – … – Em biết nó hơi mắc tiền, nhưng em hổng suy nghĩ nhiều tới vậy. Anh đó, em biết anh rất nhạy cảm với chuyện tiền bạc, nhất là tiền của em đang có. Nhưng tiền mu axe này lại khác, là tiền tự tay em làm ra, tiết kiệm mà có. Hihi nó hơi nhiều một chút vì em may mắn hơn anh sinh ra trong gia đình có điều kiện làm được nhiều hơn, thực ra nó cũng nhờ chênh lệch giá trị với tiền Việt Nam thui hà. Anh hiểu chưa? – Ừ hiểu rồi mà. – Mua một thứ cho người mình thật sự yêu đâu phải là chuyện xấu đâu. – Ừ anh không nói nó xấu… nhưng… – Nhưng anh cũng dành tất cả tiền mình kiếm được mua cho em thứ mà em thích, phải hông? – … Chị mĩm cười nắm lấy tay nó cho vào trong lồng ngực, hơi ấm từ người chị nhẹ nhàng cuốn lấy bàn tay nó. Khẽ mím môi cố đè nén thứ cảm xúc lạ lùng đang dân lên trong lòng, nó từ từ cố rút tay lại, nhưng chị nắm chặt lấy, kéo sâu vào hơn, nó lắc đầu mĩm cười như một tuyên bố đầu hàng trước chị, nó khẽ cử động bàn tay, chầm chậm tìm kiếm trong lồng ngực chị, mặt dây chuyền mang theo hơi ấm của chị dần nằm gọn trong lòng bàn tay nó. – Là nó đúng hôn? Hihi… – Ừ! – Anh là đồ đáng ghét, nói em vô lý, anh còn vô lý ngang ngược hơn em. Anh nhịn ăn nhịn uống làm hết sức để mua dây chuyền cho em, vậy mà lại giận khi em mua món đồ anh thích. – Sao giống nhau được chứ. Cái này chưa tới hai mươi triệu. Còn chiếc xe gấp… – Gấp bao nhiêu cũng là tất cả. – … – Sợi dây chuyền này là tất cả tiền của anh. Còn bé caffe cũng là tất cả tiền của em. – … Chị mĩm cười, mắt khép hờ ấn sâu bàn tay nó vào lồng ngực mềm mại đang phập phồng vì nhịp tim đập mạnh của mình. – Anh dành tất cả điều tốt nhất cho em… tất cả của em cũng là của anh. – … Nó im lặng, bàn tay vẫn nằm sâu trong ngực chị, chạm vào da thịt, vài giọt mồ hôi tuôn ra, có lẽ mặt dây chuyền cũng đã thấm ướt. Cũng không biết bao nhiêu thời gian trôi qua, nó cứ để tay như vậy cho chị nắm chặt giấu sâu vào ngực mình, chợt chị nhẹ nhàng mở mắt nhìn nó. – Sao rồi? Anh… chịu thua chưa? Nó ngẩn người một chút rồi bật cười nhẹ xoa lấy mái tóc chị. – Rồi! Thua rồi… – Hihi! – Nhưng vẫn phải làm rõ điều này. – Điều gì nửa. Hứ! Anh chịu thua rồi, hổng được từ chối… Chị ngồi bật dậy, nó cũng vội rút nhanh tay ra, nếu áo chị không phải áo thun thì khi chị ngồi dậy tay nó đã giật tung hết nút áo là cái chắc. – Không phải từ chối, được rồi, chiếc xe đó không cần phải trả lại cho anh Phi nửa. Dù sao cũng đã mua rồi. – Uhm… sao nửa. – Tạm thời anh sẽ không chạy nó. – Anh… – Từ từ nghe nói hết cái. – Hứ! – Cứ để yên nó đó. Một thời gian nửa, khi thích hợp anh sẽ sử dụng nó. – Thích hợp gì chứ, là chừng nào? – Thì khi nào anh cảm thấy mình xứng đáng chạy nó. – Là sao chứ? – Em có thấy thằng sinh viên còn đi làm thêm kiếm tiền ăn học mà chạy chiếc moto to đùng mà mỗi lít xăng chạy chưa được 30km chưa? – Hứ! Làm gì hao xăng dữ vậy, em hỏi anh Phi rồi, tệ lắm cũng chạy hơn nhiêu đó. – Thì dù sao nó cũng hao hơn chi phí một chiếc xe bình thường. Chưa kể nó thực sự quá hào nhoáng so với anh bây giờ, một thằng sinh viên vẫn chưa thực sự hợp để sử dụng một thứ như vậy, ít nhất là với anh. – Anh chỉ viện cớ là giỏi thôi, anh sợ mọi người nói xe do gái mua chứ gì. Chị chu miệng không phục. – Không phải anh sợ mọi người nói vậy, thật đó, nếu anh chạy nó, ai hỏi anh sẽ rất vui vẻ nói là em mua cho anh. Nhưng không phải bây giờ. Đừng ép anh nửa, sẽ không thật sự vui khi anh sử dụng một món đồ mà mình chưa thật sự thoải mái. Anh sẽ cố gắng học, cố gắng làm, một thời gian nửa khi anh đủ tự tin, anh sẽ sử dụng nó. Hơn nửa anh còn lý do khác. – Lý do gì nửa chứ, có một lý do này anh đã thật sự gần thuyết phục được em rồi. Hứ! Chị lại chu miệng, quay mặt đi không thèm nhìn, nó bật cười trước sự bướng bĩnh của chị. – Ngoang nào, nhìn anh nè… còn lý do khác xứng đáng hơn nè. – Gì chứ gì chứ! Nó khẽ kéo chị nhìn vào nó, tất nhiên chị vẫn giả bộ bướng bĩnh, nhưng rồi cũng chịu nhìn vào nó. – Khi nào anh xác định được tình cảm thật sự của mình, anh sẽ rất vui sử dụng bé caffe một cách yêu thương nhất, vì đó sẽ là món đồ của người yêu anh, được không? – Anh… Chị ngập ngừng xúc động nhìn sâu vào mắt nó, cái nhìn âu yếm, say mê như muốn mang nó hòa tan vào mắt chị. Rồi đột nhiên chị bật cười nhẹ, híp mắt đưa tay nhéo tay nó một cái. – Hihi lý do rất thuyết phục, mặc dù nó hơi ngố – Sao ngố? – Vì trong chính câu nói của nhóc ngố chỉ có một đáp án duy nhất rồi đó. Hihi – … Website chuyển qua tên miền mới là các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!Ra chơi ngày hôm ấy đang ngồi ngồi tán dóc với thằng Cẩn thì nhỏ Duyên cùng Nguyệt đứng trước mặt 2 thằng và nhìn tôi không chớp mắt. Ông làm cái gì vậy? Đi họp nhanh, ở đó mà dòm dòm Nhỏ Nguyệt bắt đầu nổi cáu. Thiệt chứ ai sau này vớ phải nó chắc có nước khóc ròng thôi. Ờ ha, quên... Phân loại Truyện sex dài tập Truyện teenSau đêm truy hoan tập thể tại khách sạn vừa rồi mặc dù ai cũng thỏa mãn nhục dục, nhưng là dân trí thức giàu có danh giá nên họ có lòng tự trọng rất cao. Tony bay thẳng về Mỹ bảo Loan siêng nghĩ kỹ là có nên tiếp tục cuộc hôn nhân nữa hay không, còn Lệ thì ly hôn chồng về quê mình. Tuấn là... Phân loại Truyện sex dài tập Truyện bóp vú Truyện bú cặc Truyện bú lồn Truyện bú vú Truyện móc lồn Chuyện đời tôi, bây giờ buồn lắm bạn ơi..tôi có người yêu si tiền hơn si tình. Em mơ nào nhà nào xe. Em mơ dệt mộng trời xa. Đêm đêm ao lụa mờ thành bà Hoàng thời tôi yêu, dứt tình đành bỏ đi xa. Mang cả tình tôi rao bán giữa chợ đời. không yêu mà đành lòng sao. Em đi làm vợ người ta, tham phú phụ bần. ôi tình mình sao bạc như vôi…Người ơi…! Chữ tình em đổi em trắng thành đen, bao năm tình nghĩa phai màu. Trôi theo con nước qua cầu. Nguời ơi, chữ tiền mua hạnh phúc được sao? Thời nay tình nghĩa đâu cần sao em đành lòng quá phủ xưa kia ai cũng nói mình đẹp đôi, cứ ngỡ ngày sau hai đứa thành vợ chồng nhưng nay tình đời đổi thay em mang chữ tiền đi xa còn tôi ở lại với chữ tình nghe sao đắng cay. Vợ sinh. Tôi đón cha lên thành phố. Nếu nói là đón mẹ lên thì thích hợp với hoàn cảnh hơn. Nhưng mẹ tôi đã xa cõi đời từ lúc tôi lọt lòng. Sự ra đi của mẹ, trong thâm tâm tôi vẫn luôn là một sự đánh đổi quá nghiệt cùng của tạo hóa, mà nỗi đau đớn còn dành lại một vị đắng ở đầu môi. Và người ở lại phải sống tốt cho cả hai phần đời. Tôi đã có thật nhiều cố gắng. Cha tôi, người đàn ông lam lũ. Cha gầy, gầy lắm, mà không phải chỉ gầy do sức khỏe, mà thời gian đã ngấm dần trong từng thớ thịt cha, già cỗi và yếu ớt. Người đàn ông cô độc ngần ấy tháng năm của tôi. Bao nhiêu lần ôm cha ngủ. Từ bé, lúc lớn lên đi xa trở về, hay khi tôi đi làm có tiền thường gọi điện cho ông “Cha, lên thành phố với con, con lo được mà”. Ông hỏi dò “Có thiệt không đó, cu con? Không để tiền cua gái hả?” Rồi ông cười khà khà. Hôm sau đã có mặt ở nhà tôi. Mang nào gà, nào vịt, nào trái cây. Và không quên mang theo một cúc rượu để cha con nhâm nhi. Nhưng sao lần này, nằm cạnh ông, nhìn ông ngủ, tôi… tôi không diễn tả nỗi cảm xúc của mình. Nước mắt ở đâu cứ như nước sôi đang đun trào, cứ thế đẩy vung mà ra. Chắc vì tôi mới được làm cha, chắc lẽ thế. Tôi lấy vợ rất muộn. Vợ là người thành phố, con nhà danh giá. Nhưng với nỗ lực và cố gắng của mình, tôi độc lập về kinh tế, không phải dựa bóng nhà vợ. Khi mọi người quây quần quanh thằng Mỏ con trai yêu quý của tôi, nhìn nó kháu khỉnh đáng yêu quá. Nhà vợ rất đông người tới. Ai cũng đòi được bế thằng Mỏ nụng nịu. Bà ngoại thằng Mỏ là người rất khó tính nói “Ông Nội bế cháu đích tôn một chút này”, cha đưa tay ra định bế thì bà ngoại khựng lại. “Trời ơi, tay ông nội sao thế, thế thì hỏng da của cháu mất…” Bà ngoại giữ thằng Mỏ lại trong lòng, vừa nói vừa nhìn bàn tay cha tôi dò xét. “Ờ… vâng, tôi lỡ… để tôi… đi rửa…” Cha tôi ấp úng rồi đi ra nhà sau để rửa tay “À, chắc ông mới làm than đó má”. Tôi nói đỡ, rồi theo cha ra sau. Mọi người lại xúm lại đòi bế thằng Mỏ. Cha tôi rửa tay, và đúng là ông làm than thật. Tức là ông phơi mớ than củi mang từ quê lên để cho vợ tôi nằm hong, khỏi nhức mỏi đau lưng sau này. Nhưng ông làm xong từ sáng sớm rồi kia mà, lẽ nào cha tôi đã già nên lẩm cẩm rồi, chẳng còn nhớ mà rửa tay nữa. Cha ơi… Thấy ông đứng cặm cụi rửa tay, khó nhọc. Tôi tiến lại “Cha, để con rửa cho cha”. “Thôi đi cu con, hồi bé cha rửa tay rửa chân cho mày, giờ học đòi à, nhưng chưa đến lúc đâu…” “Đưa con coi nào”, tôi giằng lấy tay ông. Trời ơi, hai bàn tay ông chai sần, những lớp da bị tróc mẻ, nham nhỡ đỏ lừ. “Cha bị sao thế, cha đừng rửa bằng xà bông nữa…” tôi nói. “Ờ, hồi trước, hồi trẻ ấy, cha mày đi xây, bị xi ăn, bị dị ứng. Hôm qua tao thấy trước sân nhà mày có chỗ bị hỏng, tao hòa ít xi gắn lại. Ai ngờ lâu thế mà nó cũng bị lại…” Ông nói rồi lững thững đi vào. Vừa đi vừa chùi chùi hai bàn tay vào áo, cái dáng còng còng như oặn trĩu bởi yêu thương. Cha bước đi không còn vững nữa rồi, năm tháng ơi… Là trưởng phòng kinh doanh một công ty, tôi đi tối ngày, tranh thủ chạy về lúc trưa, lúc tối muộn. Nên cha làm gì, mọi người làm gì tôi cũng không rõ hết. Nhà tôi ở ngoại ô. Có một khoảng sân nhỏ, trồng một ít cây cối. Trong những tháng ngày này, được làm cha, được sống trong cảnh gia đình sum vầy thế này. Tôi ngỡ cuộc đời như một giấc mơ. Hay đúng hơn là cuộc đời ai rồi cũng đến lúc sống đúng như một giấc mơ, khi đã cố gắng thật nhiều. Từ chuyện bàn tay, mà cha chưa bế cháu Mỏ một lần nào. Không chỉ vì ánh mắt e dè của bà ngoại thằng Mỏ. Mà có lẽ ông tự ái bệnh người già mà, ông muốn mọi người được vui. Và hơn hết ông thương thằng Mỏ, như bà ngoại nói “Da cháu còn nhạy cảm, như thế là không tốt”. Tôi cũng chỉ im lặng. Vì nghĩ mọi thứ đều hợp lý. Hay tại vì cha là đàn ông yêu thương để trong lòng, ít ra cha cũng không như bà ngoại, khi một ngày không ẵm thằng Mõ vài lần nũng nịu là ăn cơm không nổi. Thế là cha tôi, ngày ngày lầm lũi ngoài khoảng sân nhỏ. Ông nấu nước Vằng một loại lá cho người đẻ uống rất tốt, ông quét sân, thỉnh thoảng qua chỗ mấy ông già cùng khu phố ngồi chơi. Rồi lại thỉnh thoảng về ngắm thằng Mỏ. Vợ tôi còn bảo “Ở nhà ông còn giặt cả tã, quần áo cho Mỏ”. Mặc dù có bà ngoại, hay mấy cô em vợ tôi, mà họ toàn giặt máy. Nhưng khi chưa kịp bỏ vào máy là ông lại bê đi giặt tay. Bà ngoại cũng không muốn ông phiền lòng, nên cũng đành im lặng. Nhưng tôi biết sau đó bà ngoại lại lén bỏ vào máy giặt lại, may mà bà không để cha biết… Thời gian cứ thế trôi đi, cuộc sống bình lặng êm đềm. Nhưng tình cảm trong tôi đang dậy sóng, vì từ Cha thiêng liêng, mỗi lúc vợ hay bà ngoại bế thằng Mỏ đều chỉ vào tôi bảo “Gọi ba đi, ba ba, ba ba”. Thằng bé chỉ nhìn rồi cười, đáng yêu vô vàn vô tận. Cho đến một ngày, khi tôi đang đi công tác tỉnh, vợ gọi điện “Chồng, về nhà đi, ông nội vào viện rồi”. Tôi về ngay, về liền. Cha tôi đứng lên chiếc ghế đẩu để phơi tã cho thằng Mỏ, bị trượt ngã. Khi tôi về đến nơi ông đã tỉnh, bác sĩ ái ngại nhìn tôi bảo cha chỉ bị chấn thương nhẹ, cần điều trị vài ngày là hết nhưng tinh thần thì đáng lo, cần để tâm tới ông nhiều hơn. Bà ngoại và vợ nhìn tôi ái ngại. Nước mắt tôi cứ chực tuôn chảy. Cha ơi… Tôi về nhà lấy đồ cho cha. Tôi lục túi của ông. Một ít quần áo, một tút thuốc quê đã hút phân nửa. Và… một cuốn sổ, nhỏ bằng lòng bàn tay, màu nâu cũ kỹ, một chiếc bút được kẹp ở giữa. Tôi tò mò, tôi mở nó ra, mở ngay trang đang kẹp bút. Tôi đọc “Vậy là cháu nội tôi đã chào đời được một tuần. Nhìn con trai vui, mới biết mình đã già, đã sống hết phần đời mình mất rồi. Buồn vui lẫn lộn. Khi về bên kia gặp vợ, có thể an lòng. Nhưng mà sao già này buồn quá. Muốn được ôm thằng Mỏ vào lòng quá. Mà…. Già này nhớ những tháng ngày xưa, khi vợ bỏ lại hai cha con ra đi, một mình nuôi con trai. Một mình bế nó trên tay, một mình cho nó uống sữa, một mình ru nó ngủ, trong đêm thâu. Ôi mới như hôm qua đây thôi, mà sờ lên mái tóc đã bạc trắng mất rồi. Con trai à, cháu Mỏ à, già này yêu hai cu lắm… Bàn tay chết tiệt này, sao mày lại giở chứng đúng lúc thế…” Tôi lật tiếp những trang viết đầu, những ngày tháng đầu “Vợ, anh nhớ em, nhớ nhiều… anh không có gì để ví được… Em yên lòng, anh sẽ nuôi con, anh sẽ sống cho cả hai cuộc đời, anh sẽ làm được… Vợ, anh không chịu được nỗi đau này… Vợ ơi…” Dài lắm, tôi đọc mãi, đọc mãi, đến lúc những dòng chữ nghệch ngoạc của cha nhòa đi bởi nước mắt tôi nhỏ xuống. Tôi mới dừng lại. Cha viết nhật ký. Ông giấu tôi kỹ quá, giấu tài quá. Đàn ông như cây Lim cây Táu, mà tâm hồn ông như Liễu như Mai, rũ xuống vì yêu thương, rũ xuống vì tình cảm, rũ xuống vì cô độc. Ôi, cha già của con! “Anh ơi làm gì lâu thế, đi đưa đồ vào cho nội thay đi, anh còn ngủ ư”. Vợ tôi kêu vọng lên lầu. “Ờ… anh biết rồi…” tôi quẹt nước mắt. Gấp nhật ký của cha, bỏ lại cẩn thận. Tôi phải lén đi ra, bởi không muốn ai nhìn thấy mình đang khóc, rồi phi ngay xe tới bệnh viện. Cứ tưởng được làm cha, cảm thấu được nổi thương xót khi cha mình đã ở tuổi xế chiều. Nhưng mà, thực sự giờ tôi mới nghiệm ra một điều, là với cha mẹ, dù mình có đi mòn cả lối đời cũng không thể nào thấu hết những tình thương yêu mà họ dành cho con cái. Không thể hết được đâu. Cho nên, dù ở vị trí nào, cũng chỉ biết sống cho tốt, cho thật tốt, thế mà vẫn cảm tưởng như tình cảm mình đáp lại cho mẹ cha cũng chỉ là gáo nước giữa đồng khô nắng cháy mà thôi. Những hình ảnh về cha hiện lên trong đầu, mắt tôi đỏ ngầu hoen lệ, chứa chan. “Cha…” tôi mở cửa phòng bệnh viện. “Gì đấy cu con, cha đây mà, cha có trốn đi đâu chớ, cái thằng này”. Cha vẫn gọi tôi như thế. Cả phòng bệnh đông lắm. Cha tôi ngồi dựa vào tường, tay đưa gói bánh cho đứa trẻ con ai ở giường bên, cha bụm bụm vào má nhóc con đó. Tôi chạy lại, mặc kệ ai nhìn, mặc kệ là gì đi nữa, tôi ôm lấy cha. Tôi quay mặt vào tường, cho những giọt nước mắt lăn chảy không ai thấy, tôi nói trong tiếng nấc “Cha, xin lỗi cha, con đã quên…” Bệnh viện âm thanh ồn ã vốn dĩ, mà sao tôi nghe yêu thương đập đầy nơi tim… Xuân Thu Theo Facebook Khoa Trần Câu chuyện của vợ tôi có thể gọi là "Những cây cầu ở quận Madison" phiên bản đời thực. Trước đây tôi chưa hề đọc truyện hay xem bộ phim này cho đến buổi tối định mệnh đó khi tình cờ đọc được tin nhắn từ tình địch gửi cho vợ. Kiểm tra điện thoại của vợ, các trang thư, mạng xã hội của vợ tôi mới hiểu ra sự thật. Vợ tôi vì thế cũng chẳng còn gì để chối cãi hay bào chữa, phải cúi đầu nhận tội với những việc đã có chứng cứ rõ ràng. Đặc biệt trong điện thoại có lưu lại link bộ phim "Những cây cầu ở quận Madison", truyện "Em có dám ký đơn không" và nhiều thơ tình cóp nhặt. Tôi đã xem và thấy vợ ngoại tình y như phim, có chăng chỉ khác ở động cơ và cái kết. Tôi và vợ lấy nhau đã được 15 năm, có hai con ngoan, học giỏi, thông minh, khỏe mạnh, kinh tế gia đình cũng ổn định, đời sống cao so với mặt bằng chung. Trước khi lấy vợ, tôi đã có một mối tình, còn vợ có hai mối tình, một bắt đầu từ khi còn là sinh viên ký túc, người thứ hai là anh chàng cùng cơ quan. Khi mới gặp tôi, cô ấy vẫn duy trì quan hệ với cả hai người. Giai đoạn đó tôi và bạn trai của cô ấy đã có vài lần xô xát khi tôi đi cà phê với cô ấy, chủ động việc đó là từ phía bên kia. Lý do muốn chia tay với người yêu cũ theo cô ấy kể là do người yêu vũ phu và gia trưởng. Vợ tôi là người có ngoại hình khá và sức khỏe không được tốt. Tôi là người có quan điểm hiện đại nên không câu nệ quá khứ của vợ, hay việc vợ không còn con gái. Tôi đã thương yêu, chăm sóc, bảo vệ và giúp đỡ cô ấy những khi bị bệnh hoặc lúc gặp khó khăn. Thế rồi chúng tôi có tình cảm và dễ dàng đi quá giới hạn. Tôi đã đưa cô ấy về giới thiệu với gia đình nhưng mẹ một mực ngăn cản với lý do sức khỏe yếu, tướng không tốt dễ dãi, không chung thủy, không có hậu. Tôi không nghe mẹ và nhờ mọi người cố thuyết phục. Cuối cùng mẹ cũng đồng ý và đám cưới diễn ra thuận lợi. Cuộc sống vợ chồng những năm đầu có nhiều sóng gió vì kinh tế khó khăn, hai bên cũng hay giận dỗi, cãi vã, dằn vặt vì sự thật về quá khứ lộ diện, đời sống vợ chồng vì thế cũng nhiều khi xa cách. Nhưng rồi những thiên thần nhỏ ra đời đã làm cuộc sống của chúng tôi vui vẻ và gắn kết hơn. Từ đó tôi cũng toàn tâm toàn ý với gia đình, tập trung làm ăn và thôi không nghĩ về quá khứ. Thế nhưng, vợ tôi có vẻ chưa bao giờ bằng lòng với sự êm đềm này. Tôi đã hai lần tình cờ bắt được vợ có dấu hiệu ngoại tình. Lần đầu là chat tình cảm qua mạng với một đồng nghiệp sau ngày cưới khoảng 2 năm. Lần thứ hai là chat cách đây 2 năm với bạn cùng trường, hai người hẹn cùng về quê và đón nhau lúc 5h sáng. Khi tôi hỏi cô ấy giải thích là đùa rồi xóa tin. Tôi cũng không để bụng lâu và đã cho qua. Trước đây, vợ tôi hay kể chuyện về các cặp đôi ngoại tình ở cơ quan với tâm trạng rất ghét và bức xúc. Tôi rất lo lắng muốn xin chuyển cơ quan cho cô ấy để tránh bị ảnh hưởng nhưng cô ấy nói muốn ổn định để chăm sóc gia đình, không muốn thay đổi. Thế rồi về sau tôi không còn thấy vợ kể chuyện các vụ ngoại tình ở cơ quan nữa nên cũng quên đi. Từ hơn một năm gần đây, vợ tôi có nhiều đổi khác, cô ấy chăm làm đẹp hơn, ăn mặc sexy, trẻ trung, chăm chụp ảnh tự sướng trên mạng, luôn xịt nước hoa thơm phức mặc dù phòng cô ấy toàn nữ và công việc cũng không đòi hỏi phải đi ra ngoài hay gặp khách hàng nhiều. Cô ấy cũng có thói quen mới là đọc truyện ngôn tình, nghe nhạc, thường đăng ảnh hoặc những câu rất tâm trạng ẩn ý trên mạng xã hội. Do công việc bận rộn nên tôi không hay để ý, chỉ sau này xem lại mới biết tất cả đều có nguyên nhân và đối tượng của nó. Việc làm đẹp và tâm trạng của vợ chắc chắn không phải dành cho tôi vì quan hệ vợ chồng từ đó cũng thưa dần, chỉ tính bằng tháng, cô ấy thường lấy lý do mệt mỏi để trốn tránh hoặc qua loa cho xong. Trái lại, vợ hay gọi điện hỏi han tôi xem anh đi đâu, mấy giờ về. Tôi rất vui vì nghĩ vợ quan tâm hỏi han nhưng sau này mới biết cô ấy đang kiểm tra để xếp lịch cho các cuộc hẹn của mình. Điện thoại của vợ dạo đó thường xuyên không liên lạc được với lý do mất sóng hoặc hết pin. Vợ cũng hay bận phải về muộn do "tập văn nghệ" hoặc đi "liên hoan sinh nhật bạn bè". Buổi tối vợ hay đi ra ngoài mua bán lặt vặt, đôi khi với lý do “tư vấn cho bà hàng xóm có chồng hay lăng nhăng”. Sau này tôi mới biết vợ hay đi ra ngoài để chat và gọi điện. Tôi đã đọc các dấu hiệu vợ ngoại tình, thấy đúng với vợ mình quá. Tôi trao đổi thẳng thắn với vợ nhưng cô ấy bảo tôi đa nghi, khắt khe, cấm đoán, giam hãm vợ và thách thức tôi đưa ra bằng chứng. Sau này tôi mới biết thời điểm đó vợ đã ngoại tình được bốn tháng. Bất chấp lời cảnh tỉnh của tôi, cô ấy vẫn tiếp tục cuộc vui với nhiều cung bậc cao hơn nữa. Cô ấy thậm chí đã lừa tôi một vụ ngoạn mục để có những ngày riêng tư giống y như hai nhân vật trong phim kinh điển “Những cây cầu ở quận Madison”. Đó là thời gian nghỉ hè, chúng tôi gửi con về ông bà ngoại, đến thời điểm đón con đi học, cô ấy bảo để về quê đón con một mình. Sau hai ngày cân nhắc tôi bảo anh có thể nghỉ phép về quê cùng em để thăm bố mẹ không? Thay vì vui mừng, cô ấy lại nói cơ quan có việc đột xuất và phải ở lại nên tôi về quê một mình. Sau này tôi mới biết cô ấy hẹn người tình về quê chơi. Khi có nguy cơ bị tôi về cùng phá đám thì đổi lịch và quyết định ở lại thành phố để có thời gian trọn vẹn bên nhau. Họ đã cùng nhau đi xem phim, đi cà phê và cuối cùng là đi nhà nghỉ. Tôi sốc nặng vì biết rằng hôm đó là trước kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi đúng một ngày. Chuyện này càng giống như phim vì người tình của vợ tôi đã có một đời vợ và có con riêng. Khi có quan hệ với vợ tôi, anh ta đang đính hôn với một người và có một vài quan hệ khác nữa. Chuyện này tôi biết được là do đọc những lá thư trách móc giận hờn giữa hai người. Điểm khác với phim là nhân vật người chồng là tôi trí thức, hiền lành, lịch thiệp và thành đạt chứ không phải loại xấu xí, thô lỗ cộc cằn. Tôi cũng không phải người tệ bạc với vợ hay yếu kém về khoản này khoản kia. So với người tình của vợ tôi thì có vẻ không thấy có khoản gì thua kém, trừ những thứ không thể kiểm chứng. Xung quanh tôi cũng luôn có nhiều cô gái trẻ, ngoan có, hư có, luôn có điều kiện để đổi gió nhưng tôi chỉ trêu đùa chứ chưa bao giờ đi quá giới hạn. Điều khác với phim là chuyện ngoại tình của vợ tôi đã không kết thúc bí mật sau bốn ngày mà kéo dài nhiều tháng với tần suất khá dày. Họ thường nhắn tin, chat chit, điện thoại hàng giờ, hẹn hò cà phê tâm sự, tặng quà qua lại, tặng thơ, tặng ảnh, tặng nhạc, yêu đương và cả ghen tuông. Vì hoạt động bí mật nên vợ tôi đi đâu cũng mang theo điện thoại, kể cả đi tắm hoặc đi vệ sinh, điện thoại luôn để chế độ rung, bảo mật vân tay kỹ càng. Vợ tôi thường ngủ riêng với con và thức rất khuya. Thế rồi điều gì đến phải đến, bất chấp sự nghi ngờ và cảnh cáo của tôi, họ đã vượt quá giới hạn, điểm đến thường xuyên tiếp theo là công viên và nhà nghỉ. Tôi biết được những chuyện này vì đã xem được tin nhắn, chat và thư vợ tôi viết cho nhân tình, thư rất mùi mẫn và ngọt ngào. Qua đó tôi biết, ban đầu tình cảm hai người khá mặn nồng, hứa hẹn yêu đương, thậm chí cầu hôn lãng mạn và vợ tôi đã muốn ly hôn để "về cùng một nhà" chăm sóc người tình. Vợ tôi cũng nói không còn yêu, không còn tôn trọng, không muốn cải thiện quan hệ vợ chồng với tôi dù cô ấy tin là có thể làm được. Nhưng đời không như mơ, phần vì bị gia đình biết được ngăn cản nên nhân tình của vợ tôi cũng giãn dần. Vợ tôi vẫn ngày ngày đau khổ, cố gắng tranh đấu để được trở thành vị trí "số một" trong tim người tình với nhiều pha níu kéo bi hài. Người tình của vợ tôi sau giai đoạn đầu tán tỉnh thì chuyển sang giai đoạn khai thác, anh ta sử dụng chiến thuật "phụ tình tình theo" để khiến vợ tôi phải đau khổ, thất tình, níu kéo, qua đó tranh thủ tận dụng nhận tình, nhận quà đều đặn. Đỉnh điểm của sự mâu thuẫn là khi tình địch của vợ tôi biết được, nhắn tin chửi bới, cảnh cáo và người đọc được đầu tiên lại chính là con tôi. Tôi kiểm tra các thông tin về cuộc gọi, tin nhắn, thư, ảnh, chat của vợ và chết ngất với sự thật đau lòng. Tôi đau khổ, ám ảnh, lòng đầy hận thù vì bị lừa dối, phản bội, bị cắm sừng ngoạn mục như phim. Tôi đã mất ngủ nhiều tháng, tim đau như muốn vỡ, trạng thái thật đúng là “sống không bằng chết”. Vợ tôi và người tình dĩ nhiên cũng phải trả giá đắt. Tôi đã ra điều kiện thẳng thắn rằng nếu hai người yêu nhau tha thiết, muốn lấy nhau tôi sẽ bỏ qua hết, im lặng ủng hộ cho về với nhau. Tuy nhiên tiệc vui đã tàn, người tình của vợ tôi quỳ lạy xin tha và nói rằng đây chỉ là tình thoảng qua, không có ý định kết hôn với vợ tôi. Kết cục càng đau đớn hơn khi sự việc vỡ lở, bạn bè, hai họ, cơ quan biết chuyện. Tôi mang tiếng bị cắm sừng, vợ mang tiếng ngoại tình, cả hai ra đường không dám nhìn mặt ai. Ly hôn là chuyện nhỏ nhưng hậu quả tâm lý của nó với gia đình tôi, các con tôi, cuộc sống của chúng tôi hôm nay và mai sau thế nào, mọi người chắc có thể tưởng tượng được. Tôi phải làm như thế nào cho phù hợp đây?

câu chuyện đời tôi ngoại truyện