câu chuyện cậu bé và cây táo
Câu chuyện cảm hứng từ cậu bé lang thang trở thành 'ông chủ', Tiktoker vạn người theo dõi. Sinh năm 1998 tại xã Vĩnh Xá (Kim Động, Hưng Yên), những biến cố gia đình đã biến Lê Thế Anh trở thành một đứa trẻ sống lang thang khi mới 10 tuổi. Tuy nhiên, nghị lực sống cùng
Tập làm văn lớp 5: Kể lại một câu chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã học, Tập làm văn lớp 5: Kể lại một câu
Truyện cổ tích: Cậu bé và cây táo. Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé hàng ngày cậu rất thích đến chơi với một cây táo rất to. Cậu leo lên cây để hái trái ăn, ngủ những giấc trưa ngon lành dưới bóng râm của cây. Cậu rất yêu quý cây táo và ngược lại cây táo cũng
Cậu rất yêu quý cây táo và ngược lại cây táo cũng rất quý mến cậu. Thời gian cứ thế trôi đi rất nhanh, cậu bé giờ đã lớn và cậu không còn lui tới chơi với cây táo nữa. Rồi một ngày nọ, cậu đi tới chỗ cây táo với một nét mặt buồn rầu. Cây táo reo lên gọi cậu:
Truyện cây táo thần kỳ. Cây táo cất tiếng cười vang, rung cả cây, làm cho quả táo còn lại rơi trúng đầu cậu bé. Cậu bé giật mình tỉnh giấc và ngơ ngác nhìn xung quanh. Cậu thấy mình vẫn nằm dưới gốc cây. Cái hốc to tướng trên cây táo biến mất. Cây táo vẫn đứng
motor matic tidak bisa distarter dan diengkol keras. Nghệ thuật muôn đời là xứ sở của cái đẹp, và người nghệ sĩ là sứ giả dẫn đường cho ta phiên lưu trong thế giới ấy. Từ xưa cho đến nay, người ta vẫn luôn đi trên con đường hướng về thế giới của Chân-Thiện–Mỹ. Và đó cũng chính là lý do văn chương ra đời. Văn chương còn làm nhiều việc hơn thế nữa. Từ trong trang giấy, văn chương bắt một chiếc cầu nối đến người đọc. Để từ đó, như một sợi dây vô hình, văn học đã truyền tải cảm hứng sống theo cách riêng biệt của mình. Có thể nói mẫu truyện về cây táo và cậu bé trong quyển “The giving tree của Shel Silverstein” Lương Quỳnh Mai dịch không chỉ mang đến cho tôi cảm hứng mà ý nghĩa của câu chuyện tuyệt nhiên trở thành thứ “nguyên liệu” không thể thiếu trong cuộc sống tôi. Câu chuyện kể về cây táo và cậu bé. Khi cậu bé nhỏ, cây táo là người bạn thân. Lớn hơn, khi cậu bé cần tiền, đã tìm đến cây táo, cây táo đã bảo cậu hái quả của mình đem bán lấy tiền. Đến tuổi trưởng thành, cậu bé lại không có nhà, cây táo đã bảo cậu lấy cành để làm nhà. Vào trung niên, cậu bé lại tìm cây táo vì bản thân đã mệt mỏi và muốn đi du lịch, cây táo nhẹ nhàng bảo cậu bé hãy lấy thân mình làm thuyền đi khắp nơi. Về già, cậu bé khi đã mệt mỏi, cây táo mời gọi cậu bé tựa vào gốc rễ của mình mà thanh thản. Câu chuyện tưởng chừng như chỉ nói về một cây táo đầy lòng yêu thương và một cậu bé với sự vô tâm và ích kỉ. Thế nhưng đối với bản thân tôi, ý nghĩa của mẫu truyện trên rộng lớn hơn như thế rất nhiều. Chẳng phải tự nhiên mà tác giả lại khắc họa hình ảnh cây táo nhẫn nhịn có phần thái quá đến như vậy. Việc khắc họa như thế đối với bản thân người viết là có chủ ý. Có phải chăng trên đời này tồn tại thái độ cho mà không cần nhận lại? Nếu có, ĐÓ chỉ có thể là tình mẫu tử. câu chuyện về cây táo và cậu bé đã kéo suy nghĩ của tôi về thứ tình cảm thiêng liêng ấy. Chỉ có cha mẹ mới yêu thương ta vô bờ bến. Chỉ có cha mẹ là 2 người duy nhất sẵn sàng chào đón mỗi khi đứa con tìm về, và trong đôi mắt của cha mẹ, đứa con của mình không bao giờ lớn. Vượt ra khỏi triết lý cho – nhận thông thường, vươn lên trên cái ích kỉ tầm thường của con người vốn dĩ, câu chuyện đã truyền cho tôi cảm hứng về sự hi sinh đến đỗi phi thường các đấng sinh thành. Đồng thời lại thêm nhắc nhở tôi về sự phụng dưỡng đối với họ. Hơn nữa, hình ảnh gắn bó của cây táo và cậu bé tương thích với sự gắn kết giữa cha mẹ và con cái. Những đứa trẻ khi nhỏ đều muốn gần gũi và chơi đùa với cha mẹ của mình. Nhưng khi lớn những đứa con vì nhu cầu cuộc sống đã dần phải xa cha mẹ của mình. Nhưng họ vẫn luôn là người dõi theo và là bến đỗ cho con tìm về. Từ đó tôi nhận ra rằng đứa con dù ở giai đoạn nào trong cuộc đời cũng đều hướng vể cội nguồn nuôi dưỡng. Xa hơn nữa có thể nói giống như việc con người không thể tách rời với thiên nhiên. Thiên nhiên cũng giống như người mẹ vĩ đại. Nhờ có thiên nhiên, con người mới xây dựng cuộc sống tươi đẹp. Trong tác phẩm, cây cho ta từ hoa quả thơm ngọt, đến cành, thân và ngay cả bộ rễ cũng trao tặng, hay trong bối cảnh rộng mở hơn, thiên nhiên là tiền cơ sở cho sự phát triển của toàn thể sinh vật. Vì vậy ta hãy trân trọng chúng. Câu chuyện quả thật có sức truyền tải thông điệp rất lớn. Không chỉ nói lên quy luật cho nhận, câu chuyện còn dẫn dắt suy nghĩ của ta về các bậc sinh thành và xa hơn nữa là mối quan hệ của con người với thiên nhiên. Nói câu chuyện truyền cho chúng ta nói chung và cho bản thân tôi nói riêng một cảm hứng sống quả không sai. Nhưng giá trị của câu chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Rời nội dung, chuyển đến phím “Nghệ thuật”, câu chuyện còn ẩn chứa các giá trị giàu đẹp không kém. Nếu các ngành khoa học tìm đến các sự vật, hiện tượng để tìm ra bản chất, quy luật của nó thì nghệ thuật lại quan tâm và khám phá những mối quan hệ của con người và thế giới xung quanh. Vì thế, theo một cách chiếm lĩnh riêng, nghệ thuật tiếp cận hiện thực dưới một lăng kính khác. Nếu mặt trời theo góc độ của thiên nhiên là một vì sao tinh tú thì đối với văn học, mặt trời là biểu tượng của nguồn sáng, nguồn sưởi ấm. Văn học còn làm nhiều việc hơn thế. Bắt đầu từ trang giấy, hắn “chuyển mình” thành một con thuyền chuyên trở hàng khối giá lại với hình ảnh cây táo và cậu bé. Không phải tự nhiên mà tác giả lại sáng tạo ra hình ảnh với từng giai đoạn như thế. Khi cậu bé nhỏ thì cây táo là người bạn thân, khi cậu lớn hơn chút nữa đó là lúc cây táo sum xuê hoa quả. Khi trưởng thành, đó là lúc cây táo vững mạnh, có thể cho cành làm nhà, cho thân làm thuyền. Về già, đó là lúc cây táo chỉ còn lại bộ rễ để cùng cậu thư giãn. Hình ảnh cậu bé tương ứng với giai đoạn phát triển của cây táo đã gợi cho bản thân người viết nhiều suy ngẫm. Có hợp lý chăng khi sự phát triển của cây táo lại nghiễm nhiên phù hợp với quá trình lớn lên của cậu bé đến như vậy? Có phải chăng tác giả muốn gửi gắm một thông điệp vào hình tượng nghệ thuật mình xây dựng nên? Có lẽ là thế. Bởi con người không thể tách rời khỏi thiên nhiên. Thiên nhiên cho chúng ta một môi trường sống để từ đó hình thành con người tự nhiên. Con người tự nhiên là con người với những bản năng của chính mình đói, khát và những ham muốn. Điều đó có nghĩa khi con người rời xa thiên nhiên, chống đối thiên nhiên cũng như con người đang tự chối bỏ bản năng tự nhiên của mình. Điều đó cũng như một đứa trẻ được phát triển tự nhiên sinh ra và lớn lên trong vòng tay ôm ấm của ba mẹ, nếu thiếu vắng tình yêu thương, thì có chăng con người tự nhiên của đứa trẻ có thể bị tổn thương. Tuy nhiên đó cũng chỉ là cảm nhận của cá nhân người viết. Những suy tư về hình ảnh cây táo và cậu bé phần nào đã đánh động trong tâm hồn tôi đôi điều về cha mẹ mà trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Nhờ câu chuyện tôi cảm thấy bản thân mình thật may mắn khi những lúc khó khăn, mệt mỏi, tôi luôn có ba mẹ bên cạnh hỏi han, chăm sóc. Nhưng trước khi đọc câu chuyện này, tôi đã không quan tâm lắm đến tình cảm của ba mẹ dành cho mình và những lúc bực tức, nhiều khi tôi quát cả ba mẹ của mình. Tôi là người trầm tính và ít bạn, cảm thấy rất cô đơn nhưng khó mở lòng. Tôi đã nhận ra rằng suốt bao nhiêu năm, chỉ có cha mẹ cạnh bên và là nguồn động lực giúp tôi thoát ra khỏi thế giới tăm tối, đầy mệt mỏi, rã rời. Vì thế tôi rất cảm kích tình cảm ba mẹ và đã tập cách giữ bình tĩnh khi những lúc tức giận để không làm buồn lòng ba mẹ. Câu chuyện đã tiếp cho tôi nguồn cảm hứng sống như thế. Nguyễn Trần Thy Khuê – Trường THTH ĐHSP niên khóa 2015 – 2018 Post navigation
câu chuyện cậu bé và cây táo